Vượt qua gian khó
|
Cập nhập: ngày 23 tháng 07 năm 2010 hồi 21:47:20 [Xem:162] Theo: Khát Vọng Sống Tin Địa Phương : Quảng Nam |
|
(Viet4phuong) - 30 tuổi, chàng tai mù ấy vẫn miệt mài ngày đêm bằng những ngó tay gầy guộc trên trang giấy chữ nổi, mong ước sẽ làm được một điều gì đó có ích cho đời.
Nguyễn Văn Tý sinh năm 1980 tại Quế Long, Quế Sơn, Quảng Nam trong một gia đình nông dân nghèo. Cha mẹ lam lũ tháng ngày với mảnh ruộng cằn cỗi nơi miền trung du của Quảng Nam. Sinh ra cũng bình thường như bao đứa trẻ khác, nhưng rồi căn bệnh thương hàn tai ác đã cướp đi của anh đôi mắt, ném anh vào vùng tăm tối vĩnh viễn. Nhà Cặm cụi với trang giấy chữ nổi. Nghèo quá nên khi bị bệnh, không có tiền chạy chữa. Để rồi giờ đây anh sống bằng những cảm giác của một người không bao giờ còn nhìn thấy mặt trời. Khốn khổ hơn, khi anh không còn nhìn thấy gì nữa, người mẹ lại bỏ anh rồi ra đi không hẹn ngày trở lại. đến giờ anh vẫn không biết mẹ mình nơi đâu trong khi anh vẫ đau đáu nhớ rằng mình đã từng có một người mẹ như thế. Đôi lúc nghĩ lại, vẫn không khỏi ngậm ngùi. Từ nhỏ, anh may mắn khi được học tại trường Giáo dục chuyên biệt Nguyễn Đình Chiểu, Cẩm Lệ, Tp. Đà Nẵng. Vừa đi học văn hóa, vừa học nhạc, học massage để có thể kiếm thêm chút tiền cho cuộc sống vốn vô cùng chật vật của một người tàn phế. Và rồi bằng nghị lực phi thường của trái tim nhạy cảm và lòng ham học, ham hiểu biết, muốn làm được những điều có ích, anh đã thi đậu vào lớp Ngữ văn, khoa Xã Hội, trường đại học Quảng Nam. Để giờ đây, anh đang Anh Tý soạn giáo án chữ nổi bằng chiếc bàn viết cũ thực tập tại chính ngôi trường ngày xưa anh đã được học.Hỏi anh có cách nào để học được trong môi trường đại học vốn không dễ dàng gì đối với những người bình thường. anh chỉ cười hiền và nhỏ nhẹ: “Cũng khó khăn nhiều lắm chứ! Học CĐ – ĐH không có sách giáo trình bằng chữ nổi, phải nhờ bạn bè trong lớp đọc để mình ghi âm lại, rồi học ngày học đêm mới được. cứ cố gắng từng chút một rồi cũng được thôi mà”. Nhìn anh cặm cụi dò từng “con chữ nổi”, soạn giáo án bằng chữ nổi cho tiết dạy ngày mai bằng chiếc bàn viết anh giữ hơn hai mươi năm từ khi học đến giờ, mới thấy nghị lực phi thường của chàng trai tật nguyền ấy mạnh mẽ biết bao. Tý nói: “Có nhiều khi bị đau, không học bài được, hay đến mùa thi, bạn bè bận cả, không biết làm cách nào được, nhờ mấy bạn nhỏ đọc để mình nghe, mình nhớ để đi làm bài thôi.” Về đây, gặp lại những thầy cô giáo đã dìu dắt anh từ những ngày đầu tiên đi học, anh sụt sùi không nói thành lời. anh bảo: “Nếu không có những người như cô mai, cô tấm, hay cô thịnh, bạn Khánh (Khánh học cùng lớp Ngữ văn với Tý – NV) thì có lẽ mình đã không cố được đến ngày hôm nay. Mình quyết phải làm được điều gì đó, như Bác Hồ từng dạy: tàn nhưng không phế. Hy vọng là mình có thể đem được những điều mình học để truyền đạt lại những đứa trẻ có hoàn cảnh như mình.” Có lẽ đó là những lời tâm sự rất chân thành của anh. Và cũng chúc anh sớm thực hiện được niềm mong ước giản dị mà nhọc nhằn ấy. Cho một ngày mai tươi sáng hơn… Bùi Hữu Cường. VNH K08 ĐH Quảng Nam. 102 Hùng Vương. Tam Kỳ. |
|
▪▪ "Con muốn được đi học"... (Cập nhập:22/07/2010)
▪▪ Vận động gây quỹ " ANCO cùng bạn vì Nạn Nhân Chất ... (Cập nhập:21/07/2010)
▪▪ Thư ngỏ mời liên thông quảng cáo... (Cập nhập:17/07/2010)
▪ Tìm Mẹ và anh Trai... (Cập nhập:16/07/2010)
▪ Nên xây dựng thêm các bệnh viện... (Cập nhập:16/07/2010)
▪ Chuyến đi nghĩa tình vùng cao Quảng Nam... (Cập nhập:14/07/2010)
▪ Xin giúp đỡ Chị Mai Thị Kim Yến ở Quảng Nam bị hoạ... (Cập nhập:14/07/2010)
▪ Đường mưu sinh xiêu ngả của bé Mỹ Trinh... (Cập nhập:13/07/2010)
▪ Tìm người thân... (Cập nhập:06/07/2010)
▪ Bé 9 tuổi mắc hội chứng Dow cần được giúp đỡ... (Cập nhập:05/07/2010)
▪ Gian nan ước mơ giảng đường ĐH của cậu bạn khiếm t... (Cập nhập:03/07/2010)
▪ Nỗi đau nhân đôi... (Cập nhập:03/07/2010)
▪ Xã hội tiếp sức mùa thi 2010 hàng ngàn chỗ trọ miễ... (Cập nhập:26/06/2010)
▪ Khổ nhọc lần thứ 2 tập đi cho con... (Cập nhập:25/06/2010)
▪ Một tia nắng mai và bốn nỗi buồn... (Cập nhập:23/06/2010)
-
1
-
2
-
3
-
4
-
5
-
1
-
2
-
3
-
4
-
5
-
1
-
2
-
3
-
4
-
5


Ý
kiến (0)


































